ÔI THÔI CƠ THỂ NGỌC NGÀ MỘT TOÀ NGUY NGA


Môi ướm mọng , lửa tình rực nóng ,
Căng no tròn , cháy bỏng thịt da .
Mắt đen nhấp nháy mi nhoà ,
Nhô cao vòng ngực , đẫy đà nhũ hoa .
Mày cong vút , lần qua vọng nguyệt ,
Mũi dọc dừa trên chiếc môi xinh .
Tóc mây buông rũ bập bềnh ,
Má hồng tươi thắm , tỏ tình đắm say .
Mặt trái xoan vun đầy sức sống ,
Dáng khoan thai trải bóng thon dài .
Dưới trời chiếu ánh ban mai ,
Tướng đi đài cát ngó hoài ngẩn ngơ .
Em trong trắng tình thơ khơi động ,
Nghe rì rào gợn sóng lăn tăn .
Nghiêng nghiêng óng ả da ngầm ,
Thiên đàng hạ giới lạc tầm mắt yêu .
Bên con suối , mỹ miều nhân ảnh ,
Thân loã lồ bối cảnh thần tiên .
Non cao giữa chốn bưng biền ,
Trông ai sững sốt ngoài miền hoang vu .
Đào nguyên cảnh sương mù bao phủ ,
Thấy lờ mờ vừa đủ nhìn xa .
Ôi thôi cơ thể ngọc ngà ,
Khác chi tượng đá , một toà nguy nga .
Ngâm con nước , nõn nà chắc nịch ,
Mông săn dòn chặt dính đường cong .
Thấy em núi cũng khóc ròng ,
Huống chi nhân thế nỗi lòng thiết tha .
Trần gian cõi ta bà nhục thể ,
Tìm đâu ra đáo để má đào .
Thật là hiếm có trời cao ,
Cho người tận hưởng , kết giao hương nồng ...
Vi vu gió , trên dòng sông chảy ,
Chiếc thuyền tình phe phẩy mái xuôi .
Khúc khích những tiếng vui cười ,
Đờn ca xướng hát lã lơi gọi mời ...
Hành lạc khách đã đời sương gió ,
Mộng canh dài gắn bó truy hoan .
Mê say thế giới địa đàng ,
Chia tay nức nở lệ tràn tuôn rơi ...!
Nguyễn Doãn Thiện

Nhận xét